Truyện dài kỳ: Mùi hương đàn ông (Phần 13)

Nhi, cô gái xinh đẹp và cá tính, luôn thích chiến thắng. Đối với cô, ăn và ngủ là những niềm đam mê lớn nhất trong cuộc sống. Nhưng cuộc sống của Nhi đã thay đổi kể từ khi gặp Trần Minh.

Một câu chuyện nhẹ nhàng, gần gũi với những tình yêu đầy thăng trầm, rung động và đam mê.

Hương tình yêu

Trần Minh im lặng, nhưng Nhi không muốn dừng câu chuyện. Cô muốn chia sẻ tình cảm của mình với người bên cạnh. Nhi bị thúc đẩy bởi cảm xúc mãnh liệt đó.

AD

Truyện dài kỳ: Mùi hương đàn ông (Phần 13)
Ảnh minh họa

“Anh biết không? Mùi dầu gió và mùi của mẹ tôi kết hợp với nhau tạo nên một mùi ấm áp và an yên nhất trên đời. Nhưng tình yêu với mùi hương đặc biệt ấy cũng là một cuộc hành trình dài. Lúc đầu tôi không thích nó.”

“Ngày nhỏ, tôi từng nói với mẹ không nên bôi mùi đó vì mỗi lần tôi ôm vào người mẹ, tôi thường bị cay mắt, cay môi. Nhưng sau đó, tôi nhận ra rằng nếu không thể hít thảo mùi hương ấy, tôi sẽ không thể ngủ nổi. Và từ đó, mùi hương ấy thấm vào từng ngọn ngành của tôi, trở thành một phần không thể tách rời và không thể quên. Kể từ ngày mẹ tôi đi, tôi không còn ngủ ngon giấc nữa. Tim tôi không được an yên.”

Trần Minh im lặng nhưng chăm chú. Nhi tiếp tục câu chuyện:

“Nhưng dạo này, tôi hay mơ. Mơ về việc được ôm mẹ và hít thở mùi hương mà tôi đã nghiện. Nhiều khi, tôi cảm động tới mức muốn nói những lời tha thiết trong giấc mơ. Nhưng tôi sợ, thậm chí trong giấc mơ tôi cũng sợ tỉnh giấc. Tôi muốn ôm mẹ thật chặt, không buông tay, để mẹ không bỏ tôi nữa. Nhưng trong hai giấc mơ tôi, một lần tôi tỉnh dậy ở bên bàn ăn, lần khác là trong phòng anh. Tôi không hiểu.”

Truyện dài kỳ: Mùi hương đàn ông (Phần 13)
Ảnh minh họa

“Đi ngủ đi. Tôi sẽ làm việc đây!”

Nhìn Trần Minh, Nhi cảm thấy hối hận. Người ta dám tỏ tình nhưng không thể cho lời an ủi nhẹ lòng. Nhi cảm thấy tức giận và đi lên phòng.

Trần Minh đứng ở cửa phòng cho đến khi không còn nghe tiếng bước chân. Anh không nói nhưng trong lòng anh, cảm giác dễ chịu khi người khác tỏ tình dường như tràn đầy. Đối với một người, việc khép căn phòng làm lòng mở cửa thật khó. Trần Minh nghĩ trong lòng:

“Chắc là tôi ăn quá nhiều, nên không còn chỗ nào chứa tâm tư. Thôi, nếu ngày mai tôi ăn nhiều hơn một chút thì lòng sẽ nhẹ nhàng hơn.”

Trần Minh lấy lọ dầu gió từ ngăn kéo và quẳng vào thùng rác gần bàn làm việc. Anh nhớ lại lời Nhi: Tình yêu cũng là một cuộc hành trình. Trần Minh cười khổ:

“Dù sao tôi cũng không muốn trở thành mẹ cô ấy!”

Trên cuộc đời này, ta không biết có ai đang trên một cuộc hành trình để trở thành người thân thiết của mình từ bao giờ. Chúng ta cũng không biết rằng mình đang trên một cuộc hành trình ấy. Chỉ vì trong một khoảng cách nào đó, ta vẫn nghĩ rằng: Chúng ta chỉ là những người lạ trong cuộc đời này! Và đôi khi, người yêu, người thân, người ta cần… vẫn mặc áo người lạ để ở bên cạnh.


Hôm nay, Trần Minh không đi dạy và thay vào đó là một giảng viên khác. Lê hỏi Nhi:

“Hôm nay anh ấy đi đâu?”

Nhi chỉ lắc đầu mà không nói gì. Tan học, Lê và Nhi đi mua đồ ăn rồi trở về phòng học ngoại ngữ. Họ ăn và nghỉ ngơi trong phòng đó. Lê bắt đầu hỏi Nhi:

“Chuyện hôm trước tao nghe được có đúng không?”

“Không cần phải nói ra, tao đã đoán được rồi đó! Tao lúc nào cũng suy nghĩ bậy bạ, đêm qua tao đã mơ mịt mờ về việc hôn anh ta đấy!”

Nghe Nhi cáu gắt, Lê nhấp nước và nói:

“Thôi, tao biết là mày không dám làm điều đó. Nhưng đã từng có lần mày ngủ cùng Trần Minh chưa?”

Nhi cúi đầu và lẩm bẩm:

“Ừ!”

AD

Trí tưởng tượng của Lê bắt đầu hoạt động:

“Tại sao mày lại ngủ cùng anh ta?”

Nhi nhăn nhó:

“Tao không biết!”

“Liệu là mày tự ý xuống và ngủ cùng anh ta hay anh ta mang mày xuống?”

“Tao không biết!”

“Trời đất, mày thật là điên!”

“Vậy khi mày thức dậy sáng hôm đó, Trần Minh nói gì?”

Nhi nhìn Lê rồi nhìn xuống tay mình. Sau một lúc, cô cảm thấy dễ chịu và đáp:

“Anh ta không có ở đó, nhưng anh ta nhắn lại rằng đêm qua chúng ta đã ‘làm mất trật tự’. Anh ta còn đe dọa nếu cứ tiếp tục như vậy, anh ta sẽ tiết lộ chuyện đó.”

“Ôi, mặt dày thật! Nhưng mà có đúng là mày và anh ta đã… không?”

“Chắc chắn là không. Nếu lần đầu tiên làm thì chắc chắn sẽ đau, và nếu không thì cũng sẽ có dấu vết. Nhưng đây chẳng có gì cả, không có cảm giác gì. Chỉ là tao không hiểu là tại sao tao lại xuống đó và ngủ cùng anh ta thôi.”

Lê vỗ vai Nhi như muốn nói: “Để yên và xem cô ta muốn nói gì?”

“Các mày nhìn lại bản thân cơ mà, quần áo như thời xa xưa, tóc tai không khác gì rơm rạ trên đầu. Học hành cũng như tả tơi mà dám bàn luận về việc có thích Trần Minh hay không? Các mày không có tư cách thích một người như anh ta!”

AD

Lê tức giận đến mức máu nóng. Hàm răng cắn chặt và hai tay nắm chặt! Nhưng Nhi lại có một nụ cười thoáng qua trên mặt. Lê nhận ra điều đó sau khi nhìn kỹ.


Cánh cửa phòng mở ra. Một cô gái xinh đẹp, trang điểm kỹ lưỡng nhưng tràn đầy giận dữ và khinh bỉ nhìn Lê và Nhi. Cô liếc nhìn đồ ăn trên bàn và cười:

“Các đứa con gái quê mùa, chân đất mắt toét mà dám… Trần Minh là ai mà các miệng thối kia dám phê phán anh ta?”

Lê muốn nhảy lên nhưng Nhi giữ tay anh lại. Ánh mắt của Nhi như muốn nói: “Hãy yên lặng và xem cô ta muốn nói gì?”

“Các đứa nhìn vào chính mình đi, quần áo lỗi thời, tóc tai như đống rơm rạ trên đầu, học hành vơ vẩn mà còn dám phê phán Trần Minh? Mày cũng không có tư cách để thích anh ấy!”

Lê tức giận và giật mình. Nhi lại có một nụ cười nhẹ.


Mời các bạn đón đọc phần tiếp theo vào lúc 0h00 ngày 1/6/2017

Thông qua “Avy Fragrances” để khám phá thêm các sản phẩm thơm của Avy: https://avy.com.vn

Rate this post
Bài viết liên quan
AD
×